Ngày xửa ngày xưa, có một hòn đảo – nơi có tất cả mọi cảm xúc sinh sống: Hạnh phúc, Nỗi buồn, Tri thức và những cái khác bao gồm cả Tình Yêu.
Một ngày kia, các cảm xúc được thông báo rằng hòn đảo sẽ chìm. Vì vậy tất cả đều đóng thuyền và rời đi, ngoại trừ Tình Yêu. Tình Yêu là người duy nhất ở lại. Tình Yêu muốn chống chọi đến giây phút cuốI cùng. Khi hòn đảo sắp chìm, Tình Yêu mới quyết định nhờ giúp đỡ.
Sự Giàu có đang đi ngang qua Tình Yêu trên một chiếc thuyền rất lớn, Tình Yêu nói: “ Giàu có ơi, có thể đưa tôi đi cùng không?” Sự Giàu có trả lời: “ Không, tôi không thể, trong thuyền có rất nhiều vàng bạc, đây không có chỗ cho anh đâu” .
Tình Yêu bèn quyết định nhờ Phù hoa, người cũng đi qua trên một con tàu rất đẹp. “ Phù hoa ơi, hãy giúp tôi ! “. “ Tôi không thể giúp anh Tình Yêu ạ! Anh quá ẩm ướt và có thể sẽ làm hỏng tàu tôi” Phù hoa trả lời.
Nỗi buồn đang ở gần đó, Tình Yêu hỏi: “Nỗi buồn ơi, hãy cho mình đi với cậu” . “Ôi Tình Yêu, mình buồn quá, mình chỉ muốn được ở một mình…” Bỗng nhiên có một tiếng gọi: “Lại đây Tình Yêu. Ta sẽ đưa cháu đi”, đó là một người lớn tuổi. Quá vui mừng và sung sướng, Tình Yêu quên cả hỏi xem họ đang đi đâu. Khi đến một miền đất khô ráo, người lớn tuổI ấy lại tiếp tục đi con đường của mình.
Tình Yêu hỏi Tri thức - một người đứng tuổI khác
-Ai vừa giúp cháu vậy?
- Ðó là Thời Gian – Tri thức trả lời
- Thời Gian ư? – Tình Yêu hỏi – Nhưng sao Thời Gian lại giúp cháu?
Tri thức mỉm cười khôn ngoan rồi nói: “Bởi lẽ chỉ có Thời Gian mới hiểu được giá trị của Tình Yêu”
Ðây là một câu chuyện của một ngườI bạn gửi cho tôi. Tôi - một người chẳng thể coi là am hiểu về tình yêu được, đã đọc và cảm nhận thấy một điều gì đó rất lạ đang len lỏi trong tâm hồn, một điều mà chì có thể dùng trái tim để lý giải . “Chỉ có Thời Gian mớI hiểu được giá trị của Tinh Yêu”, chỉ có thời gian mới lắng nghe được những làn hương mùa xuân đang phảng phất đâu đây – hương vị ngọt ngào của tình yêu. Niềm vui và nỗi buồn, khổ đau và hạnh phúc, tất cả những điều khiến ta mỉm cười hay rơi lệ đều sẽ trôi qua. Sự giàu sang, tiền tài, danh vọng chẳng phải rồi sẽ không còn là điều quan trọng? Khi nhìn lại con đường ta đã đi qua, chỉ xin được hy vọng rằng, hãy còn có Tình Yêu. Rất có thể một lúc nào đó, ta hờn trách Tình Yêu sao sớm lấy đi của ta sự vô tư, rất có thể Tình Yêu không phải lúc nào cũng là chốn thiên đường. Thế nhưng trên tất cả được chờ đợi và được sống trong Tình Yêu bao giờ cũng là điều may mắn của mỗI một con người.
“ Hãy đợi, chỉ có Thời gian mới hiểu được Tình Yêu”
Tôi đã luôn cố gắng để thực hiện theo lời khuyên ấy. Ðể luôn giữ cho mình những cảm xúc mới mẻ và nguyên sơ của một thuở ban đầu, để có thể nhìn Tình Yêu bằng cái nhìn dường như vẫn còn trong trẻo lắm, như cái thuở còn thơ bé - khi lời ru ngọt ngào của mẹ đã cho ta cảm giác như thế nào là Tình Yêu., là khi ta lớn lên trong vòng tay yêu thương của cha mẹ và khi thấy trong mình bao nỗI dịu dàng của những rung động đầu đời…..